ƠN CHÚA BAN - Andy Nguyễn

ƠN CHÚA BAN - Andy Nguyễn

ƠN CHÚA BAN

Maria Nguyễn Thị Thanh


Tôi xin tự giới thiệu tôi là Maria Nguyễn Thị Thanh. Tôi được diễm phúc làm con của Chúa ngày 18/12/1977, và cũng là ngày tôi kết hôn với chồng tôi là Phêrô Nguyễn Hữu Minh. 

Tôi xin được làm chứng và kể về những ơn mà Chúa đã chữa lành cho cháu nội của tôi là Andy Nguyễn nhờ lời cầu xin của Đức TGM Fulton J. Sheen. 

Andy Nguyễn sinh ngày 11/08/2002 tại Mater Mothers’ Hospital, Brisbane. Khi bào thai chỉ mới được sáu tháng, bé Andy được chào đời bằng phương pháp giải phẫu. Andy sinh ra cân được 900 gram. Hai ngày sau bác sĩ “scan” đầu của Andy, và họ cho chúng tôi biết óc cháu có nhiều nước và máu, một bên óc trái đã hư, còn bên óc phải rất tiếc cũng không được bình thường. Cháu được chuyền máu, nước biển, thở bằng khí Oxygen, và được nuôi trong lồng kiếng. 


Photos of Andy at premature birth


Khi cháu được một tuần, bác sĩ trưởng bệnh viện cho ba má cháu biết Andy rất khó sống, vì óc của cháu đã bị hư, nếu sống được, cháu sẽ bị khuyết tật rất nặng, hoặc có thể bị bại liệt suốt đời. Cháu sẽ chỉ biết ăn, biết tiêu, tiểu mà thôi, và sẽ không biết người nuôi mình là ai. Gia đình chúng tôi rất buồn chỉ biết cầu xin Chúa và Mẹ Maria chữa lành cho cháu.

Khi Andy được hai tuần tuổi cháu chỉ còn nặng 700 gram. Mỗi lần y tá cho uống sữa chỉ được 1ml bằng ống dẫn sữa vào thẳng bao tử. Vợ chồng tôi thấy cháu Andy khó có thể sống được nên đã chuẩn bị tinh thần nếu cháu ra đi; và chúng tôi quyết định xin y tá cho gặp Linh Mục Tuyên Úy bệnh viện để rửa tội cho cháu vào ngày 18/08/2002. Lạ thay sau khi rửa tội xong, cùng ngày hôm đó y tá cho biết cháu đã uống tăng lên được 1ml tức là 2ml mỗi lần cho ăn (và từ từ số lượng sữa cũng được tăng lên mỗi ngày). 

Bệnh viện tiếp tục nuôi cháu trong lồng kiếng cho đến 4 tháng rưỡi lúc đó Andy cân được 4 kg thì bệnh viện cho chúng tôi đem Andy về nhà nuôi. 

Về nhà, cháu cũng thường hay bị ngất xỉu và phải đưa vào bệnh viện; bác sĩ cho biết tại óc của cháu không bình thường nên cháu hay bị xỉu. Cháu phải thở bằng khí oxygen suốt ngày và đêm, với bình oxygen to và cao khoảng một thước ba, để trên xe đẩy. Ban đêm vợ chồng chúng tôi phải thay nhau ngồi bế cho cháu ngủ; bởi nếu để cháu nằm ngủ trên giường, cháu hay bị ngất xỉu. Nuôi cháu khó khăn, nhưng chúng tôi luôn luôn phó thác vào bàn tay từ ái của Chúa Giêsu và Mẹ Maria. 

Riêng tôi, như đã trình bày ở trên, tôi được làm người Công Giáo từ khi lấy chồng trong một hoàn cảnh khó khăn, gia đình tôi theo đạo Phật nên ba mẹ tôi không đồng ý cho tôi lấy chồng người Công Giáo. Sau cùng ba mẹ bên chồng đưa tôi đến gặp Linh Mục để xin cha dậy giáo lý tân tòng và hôn phối cho tôi, cũng trong một hoàn cảnh hết sức khó khăn, cho nên cha cũng chỉ dậy cho tôi hiểu biết về một Thiên Chúa Ba Ngôi, một số kinh bản, hỏi, thưa và những điều phải tin trong Hội thánh Công Giáo, rồi cha rửa tội và làm phép hôn phối cho chúng tôi. Vì không được học giáo lý nhiều, nên tôi không biết cách cầu nguyện. Đến khi cháu Andy được sinh ra phải mang những căn bệnh từ lúc bẩm sinh, óc bị hư, bệnh phổi, mắt kém, một nửa thân người bên phải bị yếu. Kể từ đó ngày và đêm tôi luôn hướng lòng tới Chúa và Mẹ Maria để cầu nguyện cùng với sự hướng dẫn của chồng tôi, đọc kinh, lần hạt Mân Côi và lần chuỗi Lòng Thương Xót Chúa. Thời gian đó tôi cũng làm tuần cửu nhật cầu nguyện với Chúa Thánh Thần. Nhờ ơn Chúa soi sáng, tôi đã nhớ lại được câu chuyện vào năm 1983 khi gia đình tôi còn ở bên trại tỵ nạn Mã Lai, có một chị bạn đã kể cho tôi nghe câu chuyện về Đức TGM Sheen người Mỹ, một nhà giảng thuyết nổi tiếng đã làm cho cô tiếp viên xinh đẹp trở thành một nữ tu; nhớ lại chuyện đó tôi thấy hay quá và bắt đầu tìm hiểu vể ngài qua mạng “internet”, và được biết ngài đã qua đời, tên ngài là Fulton J. Sheen, nên tôi đã chọn ngài là người chuyển lời cầu thay nguyện giúp. 

Vào khoảng tháng 3/2005 lúc 5 giờ sáng, chúng tôi thức dậy và sửa lại thế nằm ngủ của Andy, thì cháu mở mắt thức dậy (lúc này cháu không còn phải thở bằng khí oxygen nữa). Nhưng chúng tôi thấy cháu cứ nuốt nước miếng rồi lại ói ra, chỉ toàn đớm với bọt, chúng tôi gọi xe Ambulance. Khoảng 20 phút sau, xe tới, khi đó cháu Andy đã ngất xỉu và không cử động được nữa. Xe chở cháu vào Mater Children’s Hospital. Lúc đó vào khoảng 7 giờ sáng chúng tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu chờ đợi. Khoảng 9 giờ, bác sĩ gọi chúng tôi vào. Bước vào phòng cấp cứu, chúng tôi thấy cháu vẫn nằm bất động trên bàn. Các bác sĩ và y tá khoảng 8 người đứng chung quanh bàn cháu nằm nhưng không ai làm gì cả, chỉ nhìn Andy và nhìn chúng tôi. Sau cùng bác sĩ nói khoảng 15 phút nữa họ sẽ đem Andy đi “scan” cái đầu. Khi họ đem cháu đi “scan”, chúng tôi trở về nhà và đứng trước bàn thờ, chỉ còn biết kêu “Giêsu, Maria, Giuse con mến yêu, xin cứu lấy cháu Andy của chúng con”, rồi lần chuỗi Mân Côi. Và riêng tôi, tôi đã cầu xin với ĐTGM Fulton J. Sheen, nhờ chuyển cầu lời kêu cứu của chúng tôi lên Chúa, xin Chúa chữa lành cho cháu Andy. 

Đến 3 giờ 30 chiều, ba của cháu Andy điện thoại về báo tin cho chúng tôi biết Andy vẫn bất tỉnh và nói hồi sáng bác sĩ xem kết quả “scan” cái đầu của Andy, họ thấy trong óc của Andy có nhiều nước, nên họ đã khoan một cái lỗ ở phần thái dương để lấy nước ra, nhưng ngạc nhiên thay, bên trong óc của Andy, họ không thấy có nước. Sau đó họ đem Andy đi “scan” lại thêm một lần nữa, nhưng bản “scan” vẫn cho thấy có nhiều nước trong óc; cuối cùng bác sĩ đem Andy qua bệnh viện tư để mổ ở trên đầu, một vết mổ dài khoảng 6cm. Nhưng lần này, thật kinh ngạc, họ vẫn không thấy có nước bên trong óc của cháu. Khi đó, các bác sĩ quyết định mở miệng xin lỗi ba má của Andy, bởi họ nghĩ họ đã mổ lầm. Nhưng riêng tôi, tôi tin Chúa đã nhận lời chúng tôi cầu xin qua lời chuyển cầu của Đức TGM Fulton J. Sheen, nên Thiên Chúa đã làm phép lạ cho nước biến đi, để Andy được sống; chứ đã hai lần “scan” cái đầu của cháu, bác sĩ đều thấy có nước; chắc chắn họ đã không lầm, nên mới quyết định mổ. 

Mổ xong khoảng 2-3 tiếng đồng hồ sau, chúng tôi từ nhà đến bệnh viện, lúc đó là khoảng 8 giờ tối, chúng tôi vào phòng cháu đang nằm dưỡng. Khi thấy chúng tôi, cháu ngồi lên khóc và nói chuyện với chúng tôi bình thường. Y tá nói với chúng tôi là họ không ngờ Andy lại hồi tỉnh nhanh đến thế. 

Khoảng cuối năm 2005, Andy vẫn còn bò chưa biết đi, cháu chỉ biết vịn vào tường và đi được vài bước. Thời gian đó chúng tôi đang là thành viên của nhóm đọc kinh Đức Mẹ Hoa Hồng (Maria Rosay Mystica). Nhóm chúng tôi thay phiên nhau đón Đức Mẹ Hoa Hồng về nhà đọc kinh và làm tuần cửu nhật. Một hôm khoảng đầu năm 2006, sau khi cả nhóm chúng tôi vừa quây quần cầu nguyện và lần chuỗi xong, cháu Andy tự động đứng lên một mình mà không bị té; chủ nhà gọi Andy đi lại chỗ chị đang ngồi thì cháu đi một mạch đến chị khoảng 3-4 thước mà không bị té. Mọi người ai cũng sửng sốt vui mừng vì Andy đã bước đi được những bước đầu tiên trong đời, riêng tôi, tôi cảm nghiệm có sự cầu xin của Đức TGM Fulton J. Sheen cho Andy.

Kể từ khi Andy biết đi, cơ thể cháu cũng phát triển đều đặn, mỗi ngày mỗi khôn ngoan, mau lớn.Tôi có hứa với Đức TGM Fulton J. Sheen rằng: khi nào cháu Andy được 12 tuổi, tức là tuổi của Đức Giêsu khi Đức Mẹ tìm thấy Ngài trong đền thờ, tôi chọn tuổi đó để viết và kể về những ơn Chúa ban cho Andy qua lời cầu bầu của ngài.

Để không bị sai lời hứa với Đức TGM, ngày hôm nay tôi viết lên đây những giòng chữ này để làm vinh danh Thiên Chúa, tôn vinh Mẹ Maria và cám ơn Đức TGM Fulton J. Sheen đã cùng tôi cầu nguyện liên lỉ để xin ơn cho cháu Andy được sống tới ngày hôm nay. Andy rất thích đi tham dự thánh lễ, rước Mình Thánh Chúa, thích đọc kinh, yêu thích ảnh áo Đức Bà Camelo, và cháu luôn đeo ảnh trong người kể cả khi cháu đi học và đi ngủ.

Cháu Andy nay đã gần tới ngày sinh nhật năm thứ 12, cháu cao 1.60m, nặng 65kg, đang học lớp 6 tại trường tiểu học Grand Avenue State School, Forest Lake, Queenslan 4078, Australia.


Andy all grown up


Tạ ơn Chúa đã ban cho vợ chồng và gia đình tôi sức mạnh để sống đức tin, nhất là vào những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Tạ ơn Chúa qua lời chuyển cầu của Đức Tổng Giám Mục Fulton J. Sheen đã chữa cháu Andy Nguyễn, con và cháu của chúng tôi.

Ngàn đời xin dâng lên Thiên Chúa lời kinh Tạ Ơn!


Maria Nguyễn Thị Thanh

Brisbane, Queensland 

Back to blog

Leave a comment

Please note, comments need to be approved before they are published.